Đăng Bởi:
Admin™
Chuyên Mục:
Truyện NgắnTình Sai
những đau khổ bất ngờ đã khiến
cô cần anh, cần một bờ vai, một
chỗ dựa để bấu víu khi sức chịu
đựng của mình đã cạn kiệt.
Tim anh đau nhói, dù biết cô cần
anh chỉ vì một hình bóng khác,
dù biết anh làm vậy là có lỗi với
vợ con mình. Nhưng anh không
thể như thằng đàn ông ấy, ruồng
rẫy phản bội tình yêu của cô,
anh không thể rời xa cô khi cô
đang bơ vơ giữa những nỗi buồn,
những đau khổ. Nhưng anh cũng
đau, đau khi nhìn thấy cô cứ tự
hành hạ bản thân mình vì một
kẻ cô sắp gọi là chồng, vì một
tình yêu đầy nước mặt như thế.
Anh cũng đau khi cô hỏi: Anh có
cảm thấy có lỗi với chị ấy
không? Một câu hỏi vô hồn của
cô nhưng lại xé nát tim can anh.
Có phải anh là người đàn ông đã
quá tham lam khi không muốn
làm vợ con mình bị tổn thương
và vẫn muốn là bờ vai vững trãi
cho cô nhân tình bé nhỏ này
không. Anh phải làm sao khi
anh đã thật sự yêu cô như thế?
Cô...
...Cô co người trước cơn gió biển
lùa vào se se lạnh. Chỉ một cơn
gió thổi qua đã khiến người ta
lạnh đến tận tim can vậy mà cô
vô tình sẽ là người mang giông
bão đến một mái ấm. Chính cô
mới kẻ có lỗi, vì cô mà anh đã
không còn là người chồng, người cha tốt. Cô không yêu anh,
nhưng lại sợ mất anh ư? Điều đó
có quá vô lý không? Trước đây
cô không hề muốn giành giật
anh với người phụ nữ ấy, cô đã
từng nghĩ rằng rồi một ngày nào
đó khi cô đã mạnh mẽ hơn, đã
có thể vượt qua những nỗi đau
đầu đời cô sẽ trả lại anh cho chị.
Nhưng không ngờ càng ngày cô
lại càng không muốn dứt ra mối
tình ngang trái này, bởi lẽ... cô
đã yêu anh, yêu anh bằng sự ích
kỷ và cả lòng biết ơn.
Anh vòng tay ôm lấy cô, khiến
bao suy nghĩ miên man quay
chợt giật mình quay về với hiện
tại. Cô xiết chặt lấy anh như sợ
rằng bao yêu thương sẽ vụn vỡ
tan biến.
Một tháng sau anh lại có chuyến
công tác ở Đà Nẵng. Cô lại ghé
thăm anh như vai trò của... một
người vợ.
- Em là người Gia Lai à?
-Vâng ạ, hình như chị không
phải là người ở đây?
-Chị ở Nha Trang đưa cháu về
Gia Lai thăm ông bà nội, tiện thể
ra Đà Nẵng thăm anh. Bố cháu
là quân nhân, hay công tác xa
nhà nên cũng ít về lắm.
-Chị và cháu phải vất vả rồi,
cháu đã mấy tuổi rồi chị?
-Thảo Nguyên, cô hỏi con kìa.
-Thưa cô, con 4 tuổi. Cô bé nũng
nịu: Mẹ ơi, sao lâu đến ba thế hả
mẹ?
Cô chạnh lòng khi nghe cái tên
Thảo Nguyên, có lần anh đã từng
nhắc vì anh thích cái tên của cô
nên đặt cho con gái của mình.
Có lẽ nào người phụ nữ hiền
hậu, hi sinh vì chồng con lại là
chị, có lẽ nào người mà cô đang
tâm phá vỡ hạnh phúc gia đình
chị lại là người đang ngồi bên
cạnh cô. Nếu chị biết cô là kẻ
xấu xa như thế chị sẽ thế nào.
Chuyến xe khách 8 tiếng đồng hồ
như khiến cô bừng tỉnh, có lẽ
nào cô đã đi nhầm bến. Bến đỗ
cuộc đời không phải dành cho cô
ở phương này.
- Mẹ ơi, xe dừng rồi, mẹ gọi cho
ba đi.
Cô vội bước xuống xe, đôi chân
như không còn đứng vững vẫn
vội vã bước đi. Chị gửi chào cô
nụ cười tạm biệt mà sao tim cô
đau nhói, hốt hoảng. Cô và chị
không quen biết nhau, không thù
không oán sao chỉ vì những đau
khổ của bản thân mà cô lại
mang đau khổ đến cho người phụ
nữ khác. Sao chỉ vì không hạnh
phúc trong tình yêu, vì ngày xưa
anh đã từng yêu cô mà cô lại níu
giữ hạnh phúc của người khác.
Nếu chị biết mối quan hệ giữa cô
và anh thì sẽ như thế nào? Nếu
chị biết người hôm nay anh ra
bến xe chờ đợi là cô chứ không
phải là chị thì chị sẽ căm ghét
cô ra sao, cô bé ngây thơ chỉ mới
5 tuổi ấy sẽ ghét cái tên của
mình như thế nào khi biết người
có cùng cái tên ấy đã khiến mẹ
của em đau khổ, đã cướp mất
người ba của em.
Chiếc điện thoại trên tay cô réo
rắt từng hồi chuông của anh. Cô
vội tắt nguồn.
“Hạnh phúc là khi mình gặp
được người mình yêu thương ở
bến bờ hạnh phúc khi con
thuyền tình vừa cập bến. Bến đỗ
của em không phải là phương
trời mang tên anh. Xin lỗi vì em
đã đi vào bến bờ đó đã mang đến
cho anh những nỗi đau. Cảm ơn
anh đã đến bên em , đưa em qua
những ngày mưa, dắt em qua
những ngày nắng, và một ngày
em cũng sẽ tìm được bến đỗ của
mình. Hãy thật hạnh phúc anh
nhé!”